Trường khoa mới nơi tôi công tác giống n.y cũ của tôi như đúc, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ khi mỗi lần họp hay làm việc chung với sếp, lúc ấy tim tôi cứ đập hối hả.
Năm nay tôi 29 tuổi, đang làm điều dưỡng của bệnh viện. Cách đây tám năm tôi có yêu Hiếu, mối tình đầu của tôi. Chúng tôi yêu nhau sâu đậm. Cả hai gia đình đều thỏa nguyện vì chúng tôi rất đẹp đôi. Vậy mà mọi thứ trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng khi anh đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông. Đau đớn hơn là khi đó tôi tận mắt chứng kiến anh ra đi như thế nào. Tôi đã ngất đi vì sợ hãi. Suốt nhiều năm trời, hình ảnh thê thảm của anh luôn hiện về trong giấc mơ của tôi và cả trong những lúc tôi nhớ về anh.
Sau khi anh ra đi, tôi mất một thời gian dài để điều trị tâm lí. Khi mọi thứ dần ổn định, tôi đi làm và cố gắng giữ thăng bằng cho cuộc sống của mình. Hơn năm năm sau tôi mới kết hôn, chồng tôi làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng. Hai vợ chồng cũng đã có một cháu trai 3 tuổi. Nhưng trong sâu thẳm lòng tôi hình ảnh của Hiếu vẫn cứ tồn tại. Mỗi lần nhìn thấy tai nạn giao thông là tôi nghĩ về Hiếu, cả người tôi nổi gai, cảm giác tim đập nhanh và nhói buốt. Tôi vẫn còn bị dày vò và dằn vặt chính mình, sao ngày đó tôi không ra đi cùng anh, hay người bị tai nạn là tôi có lẽ giờ đã thanh thản hơn.
Vậy mà cách đây khoảng 3 tháng, chúng tôi đón chào trưởng khoa mới. Hôm đó tôi như người mất hồn, cứ đờ đẫn và đứng không vững. Khi trưởng khoa mới của tôi quá giống Hiếu. Gương mặt, dáng người, cả nụ cười với một đồng tiền bên má đều giống. Tôi bàng hoàng và ngỡ ngàng cực độ như đang nằm mơ. Hôm ấy tôi phải xin phép về sớm. Về đến nhà, tôi nằm vật ra giường khóc nức nở. Bao kỉ niệm về mối tình đầu ngày nào cứ chạy qua trước mắt. Tôi ốm suốt mấy ngày liền.
Những ngày đi làm trở lại, tôi như một kẻ bị điên. Tôi muốn được nhìn thấy trưởng khoa của mình, muốn xem hôm nay anh thế nào, anh có khỏe không, anh làm những việc gì? Dù là nhìn anh từ xa tôi cũng phải cố. Mới đầu chỉ nhìn nhưng rồi tôi muốn được nói chuyện cùng anh. Tôi muốn chia sẻ nỗi nhớ thương, nỗi buồn sâu đậm trong lòng mình với anh, dù cứ nhủ với lòng đó không phải là Hiếu.
Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ khi mỗi lần họp hay làm việc chung với sếp, lúc ấy tim tôi cứ đập hối hả. Tôi bối rối, tay chân lóng nga lóng ngóng, mặt mũi thì nóng bừng, cảm giác như mình đang yêu. Để rồi khi về đến nhà nhìn thấy chồng con, tôi lại dằn vặt và xỉ vả chính bản thân mình là một người đàn bà hư hỏng. Nhưng tôi vẫn cứ bị ám ảnh bởi bóng hình của Hiếu và giờ là vị trưởng khoa của mình. Nhiều đêm tôi còn mơ thấy mình đang ôm trưởng khoa. Tỉnh dậy, tôi ôm mặt khóc đến nghẹn lời. Chồng tôi thấy vợ dạo này thay đổi, tâm lí bất an, anh cũng lo lắng và hỏi han rất nhiều. Anh còn tưởng công việc của tôi gặp trục trặc nên ra sức động viên tôi đi chơi xa cho phấn chấn. Nhưng tôi không thể mở miệng cho anh biết, đồng thời, tôi cũng cảm thấy rất xấu hổ khi đối diện với chồng.
Mấy tháng nay, tôi sống như kẻ hai mặt. Tôi chẳng hiểu mình là loại phụ nữ nào. Tôi muốn xóa hết quá khứ để vun đắp cho chồng con. Nhưng dù tự nhủ thế nào đi chăng nữa, khi đến chỗ làm tôi vẫn không thể chiến thắng chính mình. Tôi lại khao khát được nhìn trưởng khoa, được trò chuyện cùng anh và nhìn thấy nụ cười thân thiện giống với người xưa trong trí nhớ.
Để rồi hết giờ làm, khi một mình trên đường tôi lại ngập chìm trong cảm giác tội lỗi. Nhưng tôi cũng không đủ can đảm để nghỉ việc. Một phần vì tôi gắn bó với bệnh viện vài năm rồi, tôi cũng rất quý những đồng nghiệp ở đây. Huống chi lương bổng hiện tại của tôi khá tốt. Và khi chuyển việc, tôi không thể có vị trí ổn như hiện tại. Một phần khác cũng là vì tôi vẫn muốn nhìn thấy trưởng khoa, muốn được ôm anh để ôn lại kỷ niệm xưa.
Vì thế mà tôi luôn bối rối và hoang mang. Tôi không biết mình nên làm như thế nào bây giờ? Thổ lộ với sếp về nỗi bất hạnh và mối tình đầu của mình, để anh hiểu và không cảm thấy coi thường tôi. Hay cứ âm thầm như vậy, mặc kệ cảm xúc đến đâu thì đến? Còn cả chồng tôi nữa, tôi có nên nói cho anh biết mọi chuyện? Mong mọi người tư vấn cho tôi.
Theo: tin tức trong ngoài nước
Nguồn: tintuc
Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015
Thứ Hai, 9 tháng 11, 2015
Kén Dâu Phải Có Bằng Cấp
“Tôi cứ tưởng con dâu giỏi giang ngoan hiền như thế nào chứ? Tôi chấp nhận cô vào cái nhà này cũng chỉ vì cô có cái bằng thạc sỹ thôi đấy”.
Ngày anh đưa tôi về ra mắt bố mẹ, câu đầu tiên là bố mẹ hỏi cháu học trường gì? Cháu có học đại học, bằng cấp gì không? Bố mẹ cháu làm gì? Anh chị em cháu còn ai học đại học nữa không? Cả một đống câu hỏi dồn dập cùng lúc như hỏi cung vậy. Mà chẳng được một câu hỏi thăm xem tôi đi đường có mệt với vất vả không?
Tôi cũng nói thật cho bố mẹ anh biết là tôi đã lấy được bằng thạc sỹ. Lúc đó, cơ mặt cả hai người giãn ra, nở nụ cười tôi mới thấy yên tâm phần nào. Tôi cũng nhìn ra được, bố mẹ anh rất gia giáo và bảo thủ.
Sau lần ra mắt đầu tiên bố mẹ đã hài lòng và có ý muốn thúc giục hai đứa triển khai nhanh đám cưới. Anh cũng có tuổi nên bố mẹ sốt ruột lắm rồi.
Đã có lúc tôi sợ phải sống trong gia đình bảo thủ của anh nhưng vì tình yêu với anh, anh luôn bên cạnh động viên, khuyến khích nên tôi không nỡ chia tay. Cũng có thể tôi nghĩ rằng có anh rồi sẽ không sao đâu. Vậy là tôi tặc lưỡi gật đầu lấy anh.
Tôi tự nhận mình là đứa con gái hậu đậu và rất đoảng. Thực sự tôi không biết làm thế nào để nấu được một bữa cơm ngon cho gia đình. Đây cũng chính là điều tôi lo lắng nhất khi bước chân về nhà chồng.
Gia đình tôi không thuộc dạng quá khá giả, nhưng được bố mẹ chiều từ nhỏ. Ở nhà tôi chỉ có học hành không phải động chân động tay mấy. Thời sinh viên đại học thì cũng chỉ nấu ăn qua loa đơn giản. Vì tính tôi chỉ thích nhanh gọn là được, còn cái khoản nấu ăn cầu kì mất công thì tôi xin chịu.
Anh yêu tôi nên cũng biết cái tính hậu đậu của tôi. Nhưng chưa bao giờ anh phàn nàn điều gì. Còn tôi thì lại không biết bố mẹ chồng rất gia trưởng.
Ngày đầu tiên vào bếp nấu cơm cho cả gia đình. Một mình tôi xoay sở nấu những món theo yêu cầu của mẹ chồng. Hì hục cả buổi tôi mới nấu xong. Dọn mâm lên thì bố mẹ bắt đầu chê không tiếc lời.
- Sao con rán nem cháy như thế này sao ăn được? Món canh này mặn quá bố con không ăn được, bí thì nhũn hết rồi. Rau luộc mà vàng khè vậy hả con?
Tôi cúi mặt xuống chẳng dám nhìn ai. Mọi người ăn qua vài miếng rồi đứng dậy. Tôi chẳng nói được câu gì.
Chồng tôi biết tính bố mẹ nên cũng không dám lên tiếng bênh vực cho vợ. Lúc ở dưới nhà rửa bát, tôi nghe loáng thoáng bố chồng bảo mẹ: “Có con dâu mà nấu ăn như thế này thì cả họ cười vào mặt mình”. Biết là bố mẹ không hài lòng nên tôi cố gắng mua sách nấu ăn về học, đọc trên các trang mạng để cải thiện nhưng vẫn chẳng được như ý muốn.
Một hôm, tôi đi bộ ra hiệu thuốc mua thuốc đau bụng cho chồng. Vội quá nên tôi cũng chẳng để ý người xung quanh. Có một bà bác trong họ đứng đó nhưng tôi không chào. Tôi lại còn cái tật hay quên không nhớ mặt người. Mà tôi cũng vừa mới về làm dâu nên chưa biết hết mọi người trong họ.
Hôm sau tôi được một phen tái mặt. Bố mẹ chồng nói thẳng vào mặt: “Con là người có học, con ra đường nhìn thấy mọi người con phải chào chứ. Sao gặp bác gái mà lại cứ câm như hến thế kia. Con muốn người ta chửi vào mặt bố mẹ đấy à”. Tôi muối mặt chẳng biết giải thích thế nào cho phải.
Mẹ chồng thì quá quắt hơn chỉ mặt bảo tôi rằng: “Tôi cứ tưởng con dâu giỏi giang ngoan hiền như thế nào chứ? Tôi chấp nhận cô vào cái nhà này cũng chỉ vì cô có cái bằng thạc sỹ thôi đấy”. Ấm ức vì những lời bố mẹ nói nhưng chẳng dám biện minh cho mình. Có nói vài câu thì lại bảo con dâu cậy nhiều chữ suốt ngày cãi bố mẹ chồng nhem nhẻm.
Nhưng tôi cũng không ngờ bố mẹ lại quan trọng chuyện bằng cấp như vậy. Thảo nào ngay từ đầu đã tra khảo tôi kĩ càng như thế. Nếu tôi nói tôi chỉ học hết cấp 3 có lẽ bố mẹ còn chẳng thèm nhìn mặt chứ huống chi là cưới về làm con dâu một gia đình gia giáo.
Theo: tin tức trong ngoài nước
Nguồn: tintuc
Ngày anh đưa tôi về ra mắt bố mẹ, câu đầu tiên là bố mẹ hỏi cháu học trường gì? Cháu có học đại học, bằng cấp gì không? Bố mẹ cháu làm gì? Anh chị em cháu còn ai học đại học nữa không? Cả một đống câu hỏi dồn dập cùng lúc như hỏi cung vậy. Mà chẳng được một câu hỏi thăm xem tôi đi đường có mệt với vất vả không?
Tôi cũng nói thật cho bố mẹ anh biết là tôi đã lấy được bằng thạc sỹ. Lúc đó, cơ mặt cả hai người giãn ra, nở nụ cười tôi mới thấy yên tâm phần nào. Tôi cũng nhìn ra được, bố mẹ anh rất gia giáo và bảo thủ.
Sau lần ra mắt đầu tiên bố mẹ đã hài lòng và có ý muốn thúc giục hai đứa triển khai nhanh đám cưới. Anh cũng có tuổi nên bố mẹ sốt ruột lắm rồi.
Mẹ chồng thì bảo chỉ vì tôi có cái bằng thạc sỹ nên mới được làm con dâu nhà bà.(ảnh minh họa)
Đã có lúc tôi sợ phải sống trong gia đình bảo thủ của anh nhưng vì tình yêu với anh, anh luôn bên cạnh động viên, khuyến khích nên tôi không nỡ chia tay. Cũng có thể tôi nghĩ rằng có anh rồi sẽ không sao đâu. Vậy là tôi tặc lưỡi gật đầu lấy anh.
Tôi tự nhận mình là đứa con gái hậu đậu và rất đoảng. Thực sự tôi không biết làm thế nào để nấu được một bữa cơm ngon cho gia đình. Đây cũng chính là điều tôi lo lắng nhất khi bước chân về nhà chồng.
Gia đình tôi không thuộc dạng quá khá giả, nhưng được bố mẹ chiều từ nhỏ. Ở nhà tôi chỉ có học hành không phải động chân động tay mấy. Thời sinh viên đại học thì cũng chỉ nấu ăn qua loa đơn giản. Vì tính tôi chỉ thích nhanh gọn là được, còn cái khoản nấu ăn cầu kì mất công thì tôi xin chịu.
Anh yêu tôi nên cũng biết cái tính hậu đậu của tôi. Nhưng chưa bao giờ anh phàn nàn điều gì. Còn tôi thì lại không biết bố mẹ chồng rất gia trưởng.
Ngày đầu tiên vào bếp nấu cơm cho cả gia đình. Một mình tôi xoay sở nấu những món theo yêu cầu của mẹ chồng. Hì hục cả buổi tôi mới nấu xong. Dọn mâm lên thì bố mẹ bắt đầu chê không tiếc lời.
- Sao con rán nem cháy như thế này sao ăn được? Món canh này mặn quá bố con không ăn được, bí thì nhũn hết rồi. Rau luộc mà vàng khè vậy hả con?
Tôi cúi mặt xuống chẳng dám nhìn ai. Mọi người ăn qua vài miếng rồi đứng dậy. Tôi chẳng nói được câu gì.
Chồng tôi biết tính bố mẹ nên cũng không dám lên tiếng bênh vực cho vợ. Lúc ở dưới nhà rửa bát, tôi nghe loáng thoáng bố chồng bảo mẹ: “Có con dâu mà nấu ăn như thế này thì cả họ cười vào mặt mình”. Biết là bố mẹ không hài lòng nên tôi cố gắng mua sách nấu ăn về học, đọc trên các trang mạng để cải thiện nhưng vẫn chẳng được như ý muốn.
Một hôm, tôi đi bộ ra hiệu thuốc mua thuốc đau bụng cho chồng. Vội quá nên tôi cũng chẳng để ý người xung quanh. Có một bà bác trong họ đứng đó nhưng tôi không chào. Tôi lại còn cái tật hay quên không nhớ mặt người. Mà tôi cũng vừa mới về làm dâu nên chưa biết hết mọi người trong họ.
Hôm sau tôi được một phen tái mặt. Bố mẹ chồng nói thẳng vào mặt: “Con là người có học, con ra đường nhìn thấy mọi người con phải chào chứ. Sao gặp bác gái mà lại cứ câm như hến thế kia. Con muốn người ta chửi vào mặt bố mẹ đấy à”. Tôi muối mặt chẳng biết giải thích thế nào cho phải.
Mẹ chồng thì quá quắt hơn chỉ mặt bảo tôi rằng: “Tôi cứ tưởng con dâu giỏi giang ngoan hiền như thế nào chứ? Tôi chấp nhận cô vào cái nhà này cũng chỉ vì cô có cái bằng thạc sỹ thôi đấy”. Ấm ức vì những lời bố mẹ nói nhưng chẳng dám biện minh cho mình. Có nói vài câu thì lại bảo con dâu cậy nhiều chữ suốt ngày cãi bố mẹ chồng nhem nhẻm.
Nhưng tôi cũng không ngờ bố mẹ lại quan trọng chuyện bằng cấp như vậy. Thảo nào ngay từ đầu đã tra khảo tôi kĩ càng như thế. Nếu tôi nói tôi chỉ học hết cấp 3 có lẽ bố mẹ còn chẳng thèm nhìn mặt chứ huống chi là cưới về làm con dâu một gia đình gia giáo.
Theo: tin tức trong ngoài nước
Nguồn: tintuc
Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015
Làm Kẻ Thứ Ba Là Không Thể Chấp Nhận Với Bất Cứ Lý Do Nào
Một người con gái yêu một người đàn ông có vợ, biết chắc làm kẻ thứ ba sẽ chẳng vui vẻ gì, chịu nhiều điều tiếng nhưng vẫn cứ yêu. Họ lý giải đó là tình yêu.
Một người phụ nữ trót yêu một người đàn ông có gia đình. Nhưng anh này chưa ly dị vợ. Tức là, cô người yêu kia chính là kẻ thứ 3 xen vào cuộc tình của hai vợ chồng họ. Nếu quả thực đúng là họ chưa ly dị thì đây chính là điều khiến chúng ta phải suy ngẫm.
Tất nhiên, khi ở hoàn cảnh này, mỗi người có một lý lẽ riêng cho tình yêu của mình. Người yêu sẽ nói rằng, không còn yêu nữa thì phải chia tay, trước sau gì thì cũng bỏ. Hoặc là, ‘tôi là người được anh ấy chọn, tôi chấp nhận việc này vì tôi tin anh ấy sẽ cưới tôi làm vợ. Quan trọng là sự quyết định của anh ấy’. Còn người làm vợ sẽ nói, ‘kẻ thứ ba chen vào hạnh phúc gia đình của người khác là kẻ đáng bị lên án. Dù tình cảm của chúng tôi không còn như xưa, cũng có thể anh ấy và tôi sẽ chia tay nhưng khi chúng tôi là vợ chồng, cô xen ngang vào cuộc hôn nhân này, là cô đã sai, đã vi phạm đạo đức’.
Đúng, không ai cấm chúng ta có quyền được yêu, cũng không ai cấm chúng ta được chọn lựa hạnh phúc cho mình. Có nhiều người làm kẻ thứ ba còn vỗ ngực tự cho mình là tài giỏi khi đã cướp được chồng của người khác. Những kẻ đó, người ta gọi là trắng trợn, vô liêm sỉ. Cũng là phụ nữ với nhau, nhưng nhiều người sẵn sàng giành giật hạnh phúc của người đàn bà khác. Họ không hay, nếu như họ ở hoành cảnh của người ta, họ bị cướp chồng họ sẽ đau đớn thế nào.
Nhưng, ‘khi tôi còn là vợ của anh ấy, tức là trên luật pháp, chúng tôi chính thức là vợ chồng, không ai có quyền cướp đi chồng của tôi’. Xã hội này không ủng hộ những kẻ đi cướp chồng cướp vợ. Ngoại tình đã đáng khinh bỉ, nhưng ngoại tình công khai, ngoại tình trắng trợn và bất chấp tất cả, cướp chồng giật vợ còn đáng khinh bỉ hơn nhiều.
Nếu bạn đủ bạn lĩnh thì đừng làm người thứ ba, hãy tìm một người đàn ông là của riêng bạn, không phụ thuộc vào ai khác và cũng không là của ai khác. Nếu như người đàn ông ấy đã ly dị vợ, bạn có quyền yêu anh ta và lấy anh ta làm chồng. Còn nếu chỉ là kẻ thứ ba, xen vào hạnh phúc của người khác, đừng trông đợi sự cảm thông và thấu hiểu. Không ai chấp nhận và cho phép hành động đó tồn tại.
Biết rõ, chuyện ngoại tình trong xã hội này không còn hiếm, ly hôn cũng như cơm bữa. Nhưng, đã là vợ chồng, phải nên trân trọng nhau, còn tình còn nghĩa, hết tình cũng vẫn còn nghĩa. Những kẻ chỉ vì người khác xinh đẹp hơn, hấp dẫn hơn mà từ bỏ vợ con, thật đáng coi thường. Những gã vì có tiền mà mang tiền đi trao đổi, hòng lấy lòng các cô gái trẻ đẹp rồi phụ lại vợ con mình, cũng thật đáng khinh bỉ.
Một người con gái yêu một người đàn ông có vợ, biết chắc làm kẻ thứ ba sẽ chẳng vui vẻ gì, chịu nhiều điều tiếng nhưng vẫn cứ yêu. Họ lý giải đó là tình yêu. Thứ tình yêu trộm cắp ấy thật sự không nên chút nào. Hạnh phúc trên nỗi đau của người khác, hạnh phúc bằng cách cướp giật, chẳng bao giờ bền.
Đàn bà có trăm nỗi khổ, yêu cũng khổ, không yêu cũng khổ. Thế nhưng, chính họ lại gây ra đau khổ cho nhau, cho những người cùng là phái nữ. Đàn ông, họ không sâu nặng như đàn bà, chỉ cần là người họ hết yêu, họ sẵn sàng tìm người khác thay thế. Nhưng phụ nữ, dù đã không còn yêu chồng, hoặc cảm thấy chán nản vì tình cảm nhạt phai cũng sẽ cố gắng sống vì hai chữ gia đình.
Đừng chọn làm người thứ ba. Mãi mãi, người thứ ba sẽ chẳng bao giờ được hạnh phúc, cũng không được người đời tôn trọng. Tình yêu có muôn hình vạn trạng nhưng cũng có trăm lý lẽ để biện minh. Tuy vậy, tranh chồng cướp vợ sẽ mãi là vết nhơ trong cuộc đời, đối với bản thân, gia đình và xã hội. Hãy dừng lại, tìm một người đàn ông chưa thuộc về ai, nếu như bạn thực sự muốn có được hạnh phúc của riêng mình.
Một người phụ nữ trót yêu một người đàn ông có gia đình. Nhưng anh này chưa ly dị vợ. Tức là, cô người yêu kia chính là kẻ thứ 3 xen vào cuộc tình của hai vợ chồng họ. Nếu quả thực đúng là họ chưa ly dị thì đây chính là điều khiến chúng ta phải suy ngẫm.
Tất nhiên, khi ở hoàn cảnh này, mỗi người có một lý lẽ riêng cho tình yêu của mình. Người yêu sẽ nói rằng, không còn yêu nữa thì phải chia tay, trước sau gì thì cũng bỏ. Hoặc là, ‘tôi là người được anh ấy chọn, tôi chấp nhận việc này vì tôi tin anh ấy sẽ cưới tôi làm vợ. Quan trọng là sự quyết định của anh ấy’. Còn người làm vợ sẽ nói, ‘kẻ thứ ba chen vào hạnh phúc gia đình của người khác là kẻ đáng bị lên án. Dù tình cảm của chúng tôi không còn như xưa, cũng có thể anh ấy và tôi sẽ chia tay nhưng khi chúng tôi là vợ chồng, cô xen ngang vào cuộc hôn nhân này, là cô đã sai, đã vi phạm đạo đức’.
Đúng, không ai cấm chúng ta có quyền được yêu, cũng không ai cấm chúng ta được chọn lựa hạnh phúc cho mình. Có nhiều người làm kẻ thứ ba còn vỗ ngực tự cho mình là tài giỏi khi đã cướp được chồng của người khác. Những kẻ đó, người ta gọi là trắng trợn, vô liêm sỉ. Cũng là phụ nữ với nhau, nhưng nhiều người sẵn sàng giành giật hạnh phúc của người đàn bà khác. Họ không hay, nếu như họ ở hoành cảnh của người ta, họ bị cướp chồng họ sẽ đau đớn thế nào.
Nhưng, ‘khi tôi còn là vợ của anh ấy, tức là trên luật pháp, chúng tôi chính thức là vợ chồng, không ai có quyền cướp đi chồng của tôi’. Xã hội này không ủng hộ những kẻ đi cướp chồng cướp vợ. Ngoại tình đã đáng khinh bỉ, nhưng ngoại tình công khai, ngoại tình trắng trợn và bất chấp tất cả, cướp chồng giật vợ còn đáng khinh bỉ hơn nhiều.
Nếu bạn đủ bạn lĩnh thì đừng làm người thứ ba, hãy tìm một người đàn ông là của riêng bạn, không phụ thuộc vào ai khác và cũng không là của ai khác. Nếu như người đàn ông ấy đã ly dị vợ, bạn có quyền yêu anh ta và lấy anh ta làm chồng. Còn nếu chỉ là kẻ thứ ba, xen vào hạnh phúc của người khác, đừng trông đợi sự cảm thông và thấu hiểu. Không ai chấp nhận và cho phép hành động đó tồn tại.
Biết rõ, chuyện ngoại tình trong xã hội này không còn hiếm, ly hôn cũng như cơm bữa. Nhưng, đã là vợ chồng, phải nên trân trọng nhau, còn tình còn nghĩa, hết tình cũng vẫn còn nghĩa. Những kẻ chỉ vì người khác xinh đẹp hơn, hấp dẫn hơn mà từ bỏ vợ con, thật đáng coi thường. Những gã vì có tiền mà mang tiền đi trao đổi, hòng lấy lòng các cô gái trẻ đẹp rồi phụ lại vợ con mình, cũng thật đáng khinh bỉ.
Một người con gái yêu một người đàn ông có vợ, biết chắc làm kẻ thứ ba sẽ chẳng vui vẻ gì, chịu nhiều điều tiếng nhưng vẫn cứ yêu. Họ lý giải đó là tình yêu. Thứ tình yêu trộm cắp ấy thật sự không nên chút nào. Hạnh phúc trên nỗi đau của người khác, hạnh phúc bằng cách cướp giật, chẳng bao giờ bền.
Đàn bà có trăm nỗi khổ, yêu cũng khổ, không yêu cũng khổ. Thế nhưng, chính họ lại gây ra đau khổ cho nhau, cho những người cùng là phái nữ. Đàn ông, họ không sâu nặng như đàn bà, chỉ cần là người họ hết yêu, họ sẵn sàng tìm người khác thay thế. Nhưng phụ nữ, dù đã không còn yêu chồng, hoặc cảm thấy chán nản vì tình cảm nhạt phai cũng sẽ cố gắng sống vì hai chữ gia đình.
Đừng chọn làm người thứ ba. Mãi mãi, người thứ ba sẽ chẳng bao giờ được hạnh phúc, cũng không được người đời tôn trọng. Tình yêu có muôn hình vạn trạng nhưng cũng có trăm lý lẽ để biện minh. Tuy vậy, tranh chồng cướp vợ sẽ mãi là vết nhơ trong cuộc đời, đối với bản thân, gia đình và xã hội. Hãy dừng lại, tìm một người đàn ông chưa thuộc về ai, nếu như bạn thực sự muốn có được hạnh phúc của riêng mình.
Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015
Ăn Nhiều Vẫn Bị Gầy
Có hẳn là ăn nhiều mỡ, duy trì thói quen ăn đêm là cách tăng cân phổ biến của nhiều người, nhưng đây lại là phương pháp sai lầm.
Theo thạc sĩ, lương y Vũ Quốc Trung, thực chất tăng cân không hề khó, việc này đơn giản hơn giảm cân rất nhiều.
Để tăng trọng lượng cơ thể cần hai yếu tố: khách quan và chủ quan. Trước hết, để đảm bảo cân nặng đạt chuẩn, bạn cần chú ý đưa năng lượng vào cơ thể chuẩn về số lượng lẫn chất lượng. Trong đó, cần lưu ý không phải cứ ăn nhiều sẽ tăng cân. Thay vào đó, cơ thể cần ăn đầy đủ và cân đối các nhóm dinh dưỡng.
Ăn Nhiều Vẫn Gày Vì Sao? Theo lương y Vũ Quốc Trung cho hay, có 3 nhóm chất quan trọng bao gồm bột đường, chất đạm và chất béo. Bên cạnh đó, vitamin và khoáng chất cũng khá quan trọng đối với cơ thể.
Do đó, trong các bữa ăn hàng ngày, chúng ta cần chủ động và ý thức việc cân đối đủ 4 nhóm chất này, bởi thiếu hụt bất cứ thành phần nào cũng đều khiến cơ thể trở nên ốm yếu.
Tuy nhiên, thực tế, có người ăn rất nhiều song không thể tăng cân, thậm chí rất gầy. Lý giải điều này, lương y Quốc Trung cho hay nguyên nhân duy nhất là do quá trình hấp thu thức ăn của cơ thể.
“Thức ăn vào cơ thể sẽ qua rất nhiều quá trình. Đầu tiên là quá trình chuyển hóa, ví dụ tinh bột sẽ chuyển hóa thành đường, chất đạm thành các axit amin, chất béo thành các axit béo. Những cấu trúc đơn giản ấy sẽ được cơ thể hấp thu qua hệ thống tiêu hóa, đặc biệt là ruột non. Dạ dày co bóp làm nhỏ thức ăn, đến ruột non thức ăn sẽ được hấp thu ở các mao mạch của ruột.
Hệ thống emzym – men tiêu hóa sẽ là chất xúc tác để chuyển hóa thức ăn. Nếu men tiêu hóa không đủ, cơ thể sẽ không thể hấp thụ được thức ăn. Đó chính là lý do bạn không thể tăng cân”, lương y Vũ Quốc Trung giải thích.
Vì vậy khi cơ thể bị gầy dù đã được duy trì một chế độ ăn khoa học, bạn có thể nhờ đến sự tư vấn, điều trị của bác sĩ. Để khắc phục tình trạng kém hấp thu của cơ thể, trong tây y, bác sĩ sẽ giúp bạn bổ sung các vitamin, khoáng chất dưới dạng viên tổng hợp, axit amin. Còn trong đông y cũng có rất nhiều vị thuốc tốt, như mạch nha, hạt đậu trắng nảy mầm, sơn tra (táo mèo phơi khô), thần khúc,… Chúng có tác dụng hỗ trợ tiêu hóa, chuyển hóa thức ăn để cơ thể hấp thụ dinh dưỡng một cách toàn vẹn nhất.
“Nếu cơ thể hấp thụ dinh dưỡng như đúng bản chất của nó, chuyện tăng cân không hề khó”, lương y Vũ Quốc Trung chia sẻ. Ông Trung cũng đưa ra lời khuyên hàng ngày bạn cần nạp năng lượng vào cơ thể cao hơn lượng calorie bị tiêu hao do các hoạt động đơn giản như như hô hấp, tim đập…
Mỗi độ tuổi, thể trạng, tình trạng sống và làm việc sẽ có những nhu cầu năng lượng nhất định. Chẳng hạn người làm việc chân tăng cần tăng về chất đường bột, làm việc trí óc lại thiên về chất đạm, trẻ con có nhu cầu lớn về sữa, đậu, súp,…
Tuy nhiên, lương y Vũ Quốc Trung cũng khuyến cáo việc tăng cân cũng chỉ nên có giới hạn nhất định, không nên lạm dụng bởi có thể dẫn tới béo phì - nguyên nhân gây rất nhiều căn bệnh nguy hiểm hiện nay như tim mạch, tiểu đường, rối loạn mỡ máu...
Ngược lại với người gầy, có nhiều người rất béo dù ăn rất ít, thậm chí không ăn, đa phần trong độ tuổi trung niên. Lương y Vũ Quốc Trung cho rằng nguyên nhân là do rối loạn chuyển hóa. Điều này không thể xem thường. Ví dụ khi bị rối loạn chất đường bột sẽ gây tiểu đường, rối loạn chất béo gây tim mạch, rối loạn chất đạm gây gout… Các rối loạn này thường gặp ở người cao tuổi vì các chức năng của cơ thể lúc này bị suy yếu.
3 sai lầm phổ biến khi tăng cân
Theo lương y Quốc Trung, nguyên tắc tăng cân cần đảm bảo hai yếu tố về dinh dưỡng và khả năng hấp thụ. Song, nhiều người vì quá sốt ruột muốn béo nên đã có những hành động sai lầm không những không thể tăng cân mà còn khiến cơ thể mắc bệnh.
- Ăn nhiều mỡ để béo: Không phải ăn mỡ sẽ béo. Muốn tăng cân phải cung cấp đủ dinh dưỡng cả về mặt số lượng lẫn chất lượng. Nếu chỉ tập trung ăn nhiều chất béo sẽ khiến bạn khó tiêu hóa, đặc biệt gia tăng nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch.
- Ăn liên tục: Những thứ bạn ăn chưa chắc đã cung cấp đủ năng lượng cần thiết. Trong khi đó, nếu ăn liên tục như vậy sẽ khiến hệ tiêu hóa mệt mỏi, khó hấp thu và đến bữa chính bạn lại không ăn được nhiều.
- Ăn đêm: Nhiều người cố tình ăn nhiều vào buổi tối để tăng cân. Song, đây là cách làm phản khoa học, lúc cơ thể cần được nghỉ ngơi lại phải làm việc trong khi làm việc mệt mỏi lại không được cung cấp đủ năng lượng cần thiết.
Do đó, muốn béo lên, bạn phải chú ý đến chế độ ăn uống và kiểm soát năng lượng nạp vào để tìm ra nguyên nhân khiến mình bị gầy. Trong trường hợp không thể điều chỉnh bằng chế độ ăn uống, mới cần đến thuốc để điều trị.
Theo: Tin tức trong ngoài nước
Nguồn: tintuc
Theo thạc sĩ, lương y Vũ Quốc Trung, thực chất tăng cân không hề khó, việc này đơn giản hơn giảm cân rất nhiều.
Để tăng trọng lượng cơ thể cần hai yếu tố: khách quan và chủ quan. Trước hết, để đảm bảo cân nặng đạt chuẩn, bạn cần chú ý đưa năng lượng vào cơ thể chuẩn về số lượng lẫn chất lượng. Trong đó, cần lưu ý không phải cứ ăn nhiều sẽ tăng cân. Thay vào đó, cơ thể cần ăn đầy đủ và cân đối các nhóm dinh dưỡng.
Ăn Nhiều Vẫn Gày Vì Sao? Theo lương y Vũ Quốc Trung cho hay, có 3 nhóm chất quan trọng bao gồm bột đường, chất đạm và chất béo. Bên cạnh đó, vitamin và khoáng chất cũng khá quan trọng đối với cơ thể.
Do đó, trong các bữa ăn hàng ngày, chúng ta cần chủ động và ý thức việc cân đối đủ 4 nhóm chất này, bởi thiếu hụt bất cứ thành phần nào cũng đều khiến cơ thể trở nên ốm yếu.
Tuy nhiên, thực tế, có người ăn rất nhiều song không thể tăng cân, thậm chí rất gầy. Lý giải điều này, lương y Quốc Trung cho hay nguyên nhân duy nhất là do quá trình hấp thu thức ăn của cơ thể.
Ăn nhiều vẫn gày vì sao? Ảnh minh họa
Hệ thống emzym – men tiêu hóa sẽ là chất xúc tác để chuyển hóa thức ăn. Nếu men tiêu hóa không đủ, cơ thể sẽ không thể hấp thụ được thức ăn. Đó chính là lý do bạn không thể tăng cân”, lương y Vũ Quốc Trung giải thích.
Vì vậy khi cơ thể bị gầy dù đã được duy trì một chế độ ăn khoa học, bạn có thể nhờ đến sự tư vấn, điều trị của bác sĩ. Để khắc phục tình trạng kém hấp thu của cơ thể, trong tây y, bác sĩ sẽ giúp bạn bổ sung các vitamin, khoáng chất dưới dạng viên tổng hợp, axit amin. Còn trong đông y cũng có rất nhiều vị thuốc tốt, như mạch nha, hạt đậu trắng nảy mầm, sơn tra (táo mèo phơi khô), thần khúc,… Chúng có tác dụng hỗ trợ tiêu hóa, chuyển hóa thức ăn để cơ thể hấp thụ dinh dưỡng một cách toàn vẹn nhất.
“Nếu cơ thể hấp thụ dinh dưỡng như đúng bản chất của nó, chuyện tăng cân không hề khó”, lương y Vũ Quốc Trung chia sẻ. Ông Trung cũng đưa ra lời khuyên hàng ngày bạn cần nạp năng lượng vào cơ thể cao hơn lượng calorie bị tiêu hao do các hoạt động đơn giản như như hô hấp, tim đập…
Mỗi độ tuổi, thể trạng, tình trạng sống và làm việc sẽ có những nhu cầu năng lượng nhất định. Chẳng hạn người làm việc chân tăng cần tăng về chất đường bột, làm việc trí óc lại thiên về chất đạm, trẻ con có nhu cầu lớn về sữa, đậu, súp,…
Tuy nhiên, lương y Vũ Quốc Trung cũng khuyến cáo việc tăng cân cũng chỉ nên có giới hạn nhất định, không nên lạm dụng bởi có thể dẫn tới béo phì - nguyên nhân gây rất nhiều căn bệnh nguy hiểm hiện nay như tim mạch, tiểu đường, rối loạn mỡ máu...
Ngược lại với người gầy, có nhiều người rất béo dù ăn rất ít, thậm chí không ăn, đa phần trong độ tuổi trung niên. Lương y Vũ Quốc Trung cho rằng nguyên nhân là do rối loạn chuyển hóa. Điều này không thể xem thường. Ví dụ khi bị rối loạn chất đường bột sẽ gây tiểu đường, rối loạn chất béo gây tim mạch, rối loạn chất đạm gây gout… Các rối loạn này thường gặp ở người cao tuổi vì các chức năng của cơ thể lúc này bị suy yếu.
3 sai lầm phổ biến khi tăng cân
Theo lương y Quốc Trung, nguyên tắc tăng cân cần đảm bảo hai yếu tố về dinh dưỡng và khả năng hấp thụ. Song, nhiều người vì quá sốt ruột muốn béo nên đã có những hành động sai lầm không những không thể tăng cân mà còn khiến cơ thể mắc bệnh.
- Ăn nhiều mỡ để béo: Không phải ăn mỡ sẽ béo. Muốn tăng cân phải cung cấp đủ dinh dưỡng cả về mặt số lượng lẫn chất lượng. Nếu chỉ tập trung ăn nhiều chất béo sẽ khiến bạn khó tiêu hóa, đặc biệt gia tăng nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch.
- Ăn liên tục: Những thứ bạn ăn chưa chắc đã cung cấp đủ năng lượng cần thiết. Trong khi đó, nếu ăn liên tục như vậy sẽ khiến hệ tiêu hóa mệt mỏi, khó hấp thu và đến bữa chính bạn lại không ăn được nhiều.
- Ăn đêm: Nhiều người cố tình ăn nhiều vào buổi tối để tăng cân. Song, đây là cách làm phản khoa học, lúc cơ thể cần được nghỉ ngơi lại phải làm việc trong khi làm việc mệt mỏi lại không được cung cấp đủ năng lượng cần thiết.
Do đó, muốn béo lên, bạn phải chú ý đến chế độ ăn uống và kiểm soát năng lượng nạp vào để tìm ra nguyên nhân khiến mình bị gầy. Trong trường hợp không thể điều chỉnh bằng chế độ ăn uống, mới cần đến thuốc để điều trị.
Theo: Tin tức trong ngoài nước
Nguồn: tintuc
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



